Nhân sinh sống một kiếp người, có hội ngộ tương phùng thì cũng phải có ngày biệt ly

Ly biệt là điều bất cứ ai cũng phải đối diện trong đời. Đương nhiên, là con người, chứ nào phải sỏi đá mà không thấy buồn đau? Có chăng chỉ là mỗi chúng ta đều có lựa chọn cho riêng mình để mà đối diện, để mà chấp nhận nó một cách khác nhau.

“Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, đã có duyên gặp gỡ với người tâm đầu ý hợp thì cũng có ngày phải chia xa. Bởi chúng ta đều hiểu rõ một điều, thiên trường địa cửu, ly biệt cũng chỉ là điều sớm muộn mà thôi.

Trong cuộc đời có những cuộc chia ly có thể dự liệu, và cũng có những cuộc chia ly có thể tương phùng. Tuy nhiên đồng thời cũng có những cuộc chia ly một đi không trở lại, và chúng ta chẳng thể tiên đoán điều gì.

Đối với những cuộc chia ly không thể tiên đoán mà cũng chẳng thể cưỡng lại, chúng ta chỉ có thể trân quý những gì mình đang có và đã có, chớ nên nghĩ nhiều mà mãi hoài lưu luyến, bởi nào ai thay đổi được duyên số đã an bài?

Kỳ thực, nhân sinh sống một kiếp người, có hội ngộ tương phùng thì cũng phải có ngày biệt ly. Chúng ta thông qua ly biệt để hiểu mình, hiểu người và cũng là để hiểu thế gian mộng ảo vô thường.

Lý Bạch cũng đã từng viết:

“Cô phàm viễn ảnh bích không tận, Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.”

Tạm dịch:

Buồm trôi lẻ bóng miền xanh thẳm Chỉ thấy Trường Giang sóng hút trời

Hai câu thơ tả cảnh tâm trạng Lý bạch tiễn bạn đi xa, đưa mắt nhìn theo bóng bạn dần dần xa khuất, điều còn lại trong lòng chỉ là sự trống trải, bâng khuâng, tịch mịch.

Hay như Vương Dương Linh từng viết:

“Lạc Dương thân hữu như tương vấn, Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ.”

Tạm dịch:

Lạc Dương bằng hữu mà thăm hỏi Một mảnh tâm trong dưới ngọc hồ.

Có đôi khi chúng ta cho rằng, chia ly là việc chỉ dành cho những người không yêu thương nhau. Tuy nhiên đến một khi nào đó ta chợt nhận ra rằng, chúng ta phải cách biệt người mình thương yêu. Khi ấy, gạt giọt lệ sầu, đầu không dám ngoảnh, chân cất bước đôi hàng trĩu nặng…

Khi chia ly ai từng nói hay chăng hai từ “tạm biệt”, lòng mang theo hoài niệm nhớ thương và chúc cho người còn lại đủ đầy hạnh phúc để rồi mỗi người mỗi ngả chia ly.

Nếu như sau cơn mưa vẫn cứ là mưa, và sau đau thương vẫn cứ là đau khổ, thì hãy cho ta được ung dung bình lặng đối diện với cuộc chia ly này….

Nhà văn Vương Bột từng viết:

“Hải nội tồn tri kỷ, thiên nhai nhược tỉ lân.”

Tạm dịch:

Bể dâu còn tri kỉ, góc trời vẫn kề bên.

Nhân sinh trong một kiếp này, nếu như có được người tri kỷ, vậy thì nơi xa đường vẫn cứ gần, chân trời góc bể vẫn về với nhau. Chỉ cần trong lòng hai người có thể vẫn nhớ về nhau thì dẫu xa mấy cũng chẳng thấy cô đơn.

Nhân sinh cũng một kiếp người, biệt ly ấy: để tương phùng mà thôi
Có được một người tri kỷ thì dẫu xa cũng gần, dẫu ly biệt mà lại không ly biệt. (Ảnh: bitno.net)

Kỳ thực, ly biệt đôi khi cũng chẳng có gì quá lớn lao, nhẹ nhàng chuyển mình, nhẹ nhàng vẫy tay chào nhau, không cần lệ sầu luyến tiếc, đau thương buồn tủi. Bởi thế nhân vốn dĩ sinh ra ly biệt là để tương phùng, có phải vậy không? Khi bạn đi, đó là lúc bạn cần phải bước, tôi ở lại tiễn bạn lên đường; nếu bạn về, tôi nồng hậu hoan nghênh, ly và hợp có gì lưu luyến?

Kỳ thực xa nhau chưa hẳn đã buồn, sợ rằng ở lại mà lòng khác nhau.

Thực tế khi con người ta ly biệt chính là bởi duyên phận vơi đầy, đó là lúc không thể không đi, vậy nên chúng ta nên buông bỏ những gì cần buông bỏ. Còn ngược lại, nếu như làm người mà không nỡ buông tay đúng lúc thì cảnh chia ly sẽ như khoan xương cắt thịt.

Nếu như không có giọt nước mắt chia ly thì sao có nụ cười ngày tương hợp, không có đau thương thì sao hiểu niềm hạnh phúc? Vậy nên yêu và ghét, hận và thương, ly và hợp đó là lẽ thường tình của cuộc sống, chúng ta dù muốn dù không vẫn cứ phải đối diện. Người lạc quan, hạnh phúc, yêu đời khác với nửa còn lại chính là ở chỗ họ biết chọn cho mình một phương thức lạc quan để đối diện.

Nếu như đã biết chia ly là điều không thể tránh khỏi, vậy cớ gì phải luyến tiếc khôn thôi? Nếu đã biết sau mưa vẫn cứ là mưa, sau sầu ly biệt vẫn là biệt ly, vậy thì sao không thể đổi sầu thành lạc, để phút chia ly ta tiễn bạn nụ cười?